Quên mật khẩu
 Đăng ký
Xem: 136|Trả lời: 0

"TÂM THƯ" GỬI BẠN

[Lấy địa chỉ]

6111

Bài

0

Bạn bè

110k

Điểm

Mod

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Đăng lúc 29-11-2012 03:10:31 |Hiện toàn bài
 Chết chết mùa cưới đọc cái này thì...hết muốn lấy vợ ấy! He he, đọc vui vui!---------------------------------------Biết tôi sắp lấy vợ, một cậu bạn đã gửi bài này để "khủng bố" Quả thật, đọc xong dựng cả tóc... giả lên!
Gửi ông!
Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút.Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời.
Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông.
Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu.
Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy mong ông kin kín cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ, nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật. Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Buổi trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...
Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong vài ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong hai lần “24 giờ”.
Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.
Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy, mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi:
- Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?
Còn im lặng? Mụ dán tai vào, rít lên:
- Tại sao yên tĩnh, có phải mò vào nhà nghỉ?
Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi,
tôi rón rén bước vào nhà, vén màn để rồi thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi
nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng "trả đủ bài" vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng hôm sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe... Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.
Than ôi, ai bảo làm người là khổ? Tôi làm chồng còn khổ gấp đôi!
Nhiều khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.
Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra:
- Sợ em nào gọi hay sao mà tắt?
Nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ
sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... Thực ra, mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.
Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án,bởi:
Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.
Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần vừa rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý “cơm - phở” luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta
cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.
Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 24 phút viết thư cho ông, thời gian còn lại tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, ông hãy gọi cho tôi, tôi sẽ chỉ cho ôg cách vùng lên "khởi nghĩa" để ko bị "dìm trong biển máu".
Chào ông!(Sưu tầm)
free images host<a href="http://images.7dian.in/">images.7dian.in</a>
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

无觅相关文章插件

Lưu trữ|Bản Mobile|

GMT+8, 17-4-2014 23:46 , Processed in 0.050274 second(s), 24 queries .

Powered by Discuz! X2.5

© 2001-2012 Comsenz Inc.

Lên trên